Ánh nắng chiều tà rọi xuống sân nhà, tạo nên những vệt sáng vàng ấm áp. Nàng ngồi bên hiên, tay cầm cuốn sách cũ, nhưng đôi mắt lại nhìn xa xăm về phía chân trời. Bao năm qua, nàng vẫn chờ đợi — chờ đợi một người mà có lẽ sẽ không bao giờ quay lại.
Đêm khuya, ánh trăng tràn qua cửa sổ, rọi sáng căn phòng nhỏ. Nàng trằn trọc không ngủ được, trong đầu luôn hiện lên hình bóng chàng. Chàng — người mà nàng không nên yêu, nhưng trái tim lại không nghe lý trí.
"Ngươi tưởng ta không biết sao?" Giọng chàng trầm thấp, nhưng chất chứa bao cảm xúc. Nàng quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm ấy đang nhìn mình chăm chú. Trái tim nàng đập nhanh hơn, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cung điện huy hoàng tráng lệ, nhưng nàng biết rằng sau lớp vàng son ấy là biết bao mưu mô, tranh đoạt. Mỗi bước chân trong hoàng cung đều phải cẩn thận, vì một sai sót nhỏ cũng có thể lấy đi tính mạng. Nàng siết chặt tay, tự nhủ phải mạnh mẽ.
"Ngươi tưởng ta không biết sao?" Giọng chàng trầm thấp, nhưng chất chứa bao cảm xúc. Nàng quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm ấy đang nhìn mình chăm chú. Trái tim nàng đập nhanh hơn, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Nương tử, thần đến muộn." Chàng đứng giữa mưa, áo bào đã ướt sũng, nhưng nụ cười trên môi vẫn ấm áp như ánh mặt trời. Nàng chạy ra, nước mắt hòa lẫn cùng mưa, không phân biệt được đâu là lệ, đâu là giọt mưa.
"Nương tử, thần đến muộn." Chàng đứng giữa mưa, áo bào đã ướt sũng, nhưng nụ cười trên môi vẫn ấm áp như ánh mặt trời. Nàng chạy ra, nước mắt hòa lẫn cùng mưa, không phân biệt được đâu là lệ, đâu là giọt mưa.