Chợ phiên náo nhiệt, người mua kẻ bán tấp nập. Nàng kéo tay chàng len lỏi qua đám đông, mắt sáng rỡ nhìn những chiếc kẹp tóc bày bán. "Đại nhân mua cho thiếp một chiếc đi!" Giọng nàng nũng nịu khiến chàng bất giác bật cười.
Đêm khuya, ánh trăng tràn qua cửa sổ, rọi sáng căn phòng nhỏ. Nàng trằn trọc không ngủ được, trong đầu luôn hiện lên hình bóng chàng. Chàng — người mà nàng không nên yêu, nhưng trái tim lại không nghe lý trí.
Dòng sông êm đềm chảy qua thôn làng, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Nàng ngồi trên cầu gỗ, thả chân xuống nước mát lạnh, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi này. Chiến tranh sắp đến, nhưng khoảnh khắc này, nàng muốn quên hết tất cả.
"Ngươi tưởng ta không biết sao?" Giọng chàng trầm thấp, nhưng chất chứa bao cảm xúc. Nàng quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm ấy đang nhìn mình chăm chú. Trái tim nàng đập nhanh hơn, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Ngươi tưởng ta không biết sao?" Giọng chàng trầm thấp, nhưng chất chứa bao cảm xúc. Nàng quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm ấy đang nhìn mình chăm chú. Trái tim nàng đập nhanh hơn, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ánh nắng chiều tà rọi xuống sân nhà, tạo nên những vệt sáng vàng ấm áp. Nàng ngồi bên hiên, tay cầm cuốn sách cũ, nhưng đôi mắt lại nhìn xa xăm về phía chân trời. Bao năm qua, nàng vẫn chờ đợi — chờ đợi một người mà có lẽ sẽ không bao giờ quay lại.
"Từ hôm nay, ta với ngươi không còn liên quan." Câu nói lạnh lùng của chàng như nhát dao cắt vào tim nàng. Nàng đứng sững, nhìn bóng lưng chàng dần xa, rồi ngã khuỵu xuống đất. Nước mắt lăn dài, nhưng nàng cắn môi, không khóc thành tiếng.