"Nương tử, thần đến muộn." Chàng đứng giữa mưa, áo bào đã ướt sũng, nhưng nụ cười trên môi vẫn ấm áp như ánh mặt trời. Nàng chạy ra, nước mắt hòa lẫn cùng mưa, không phân biệt được đâu là lệ, đâu là giọt mưa.
Dòng sông êm đềm chảy qua thôn làng, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Nàng ngồi trên cầu gỗ, thả chân xuống nước mát lạnh, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi này. Chiến tranh sắp đến, nhưng khoảnh khắc này, nàng muốn quên hết tất cả.
"Ngươi tưởng ta không biết sao?" Giọng chàng trầm thấp, nhưng chất chứa bao cảm xúc. Nàng quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm ấy đang nhìn mình chăm chú. Trái tim nàng đập nhanh hơn, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Kiếm quang lóe lên, chàng chặn đòn chí mạng dành cho nàng. Máu nhuộm đỏ tay áo trắng, nhưng chàng vẫn mỉm cười: "Nàng đừng sợ, có ta ở đây." Khoảnh khắc ấy, nàng hiểu rằng chàng sẵn sàng đổi mạng để bảo vệ nàng.
Mùa xuân đến, hoa đào nở rộ khắp sân vườn. Nàng đứng dưới gốc cây đào trăm năm, cánh hoa rơi lả tả trên vai như tuyết hồng. Người xưa nói, dưới gốc đào có thể gặp lại cố nhân. Nàng khẽ thì thầm tên chàng vào gió.