Chương 13 / 42

Chương 13: Nước mắt rơi

Vãn Quy

Ánh nắng chiều tà rọi xuống sân nhà, tạo nên những vệt sáng vàng ấm áp. Nàng ngồi bên hiên, tay cầm cuốn sách cũ, nhưng đôi mắt lại nhìn xa xăm về phía chân trời. Bao năm qua, nàng vẫn chờ đợi — chờ đợi một người mà có lẽ sẽ không bao giờ quay lại. Kiếm quang lóe lên, chàng chặn đòn chí mạng dành cho nàng. Máu nhuộm đỏ tay áo trắng, nhưng chàng vẫn mỉm cười: "Nàng đừng sợ, có ta ở đây." Khoảnh khắc ấy, nàng hiểu rằng chàng sẵn sàng đổi mạng để bảo vệ nàng. Cung điện huy hoàng tráng lệ, nhưng nàng biết rằng sau lớp vàng son ấy là biết bao mưu mô, tranh đoạt. Mỗi bước chân trong hoàng cung đều phải cẩn thận, vì một sai sót nhỏ cũng có thể lấy đi tính mạng. Nàng siết chặt tay, tự nhủ phải mạnh mẽ. "Nương tử, thần đến muộn." Chàng đứng giữa mưa, áo bào đã ướt sũng, nhưng nụ cười trên môi vẫn ấm áp như ánh mặt trời. Nàng chạy ra, nước mắt hòa lẫn cùng mưa, không phân biệt được đâu là lệ, đâu là giọt mưa.

— Hết Chương 13 —