Chương 4: Hiểu lầm sâu sắc

Thê Tử Nhà Ta Có Bạch Nguyệt Quang

"Từ hôm nay, ta với ngươi không còn liên quan." Câu nói lạnh lùng của chàng như nhát dao cắt vào tim nàng. Nàng đứng sững, nhìn bóng lưng chàng dần xa, rồi ngã khuỵu xuống đất. Nước mắt lăn dài, nhưng nàng cắn môi, không khóc thành tiếng. Mùa xuân đến, hoa đào nở rộ khắp sân vườn. Nàng đứng dưới gốc cây đào trăm năm, cánh hoa rơi lả tả trên vai như tuyết hồng. Người xưa nói, dưới gốc đào có thể gặp lại cố nhân. Nàng khẽ thì thầm tên chàng vào gió. "Nương tử, thần đến muộn." Chàng đứng giữa mưa, áo bào đã ướt sũng, nhưng nụ cười trên môi vẫn ấm áp như ánh mặt trời. Nàng chạy ra, nước mắt hòa lẫn cùng mưa, không phân biệt được đâu là lệ, đâu là giọt mưa. Chợ phiên náo nhiệt, người mua kẻ bán tấp nập. Nàng kéo tay chàng len lỏi qua đám đông, mắt sáng rỡ nhìn những chiếc kẹp tóc bày bán. "Đại nhân mua cho thiếp một chiếc đi!" Giọng nàng nũng nịu khiến chàng bất giác bật cười. "Từ hôm nay, ta với ngươi không còn liên quan." Câu nói lạnh lùng của chàng như nhát dao cắt vào tim nàng. Nàng đứng sững, nhìn bóng lưng chàng dần xa, rồi ngã khuỵu xuống đất. Nước mắt lăn dài, nhưng nàng cắn môi, không khóc thành tiếng.

— Hết Chương 4 —