Thê Tử Nhà Ta Có Bạch Nguyệt Quang
Chợ phiên náo nhiệt, người mua kẻ bán tấp nập. Nàng kéo tay chàng len lỏi qua đám đông, mắt sáng rỡ nhìn những chiếc kẹp tóc bày bán. "Đại nhân mua cho thiếp một chiếc đi!" Giọng nàng nũng nịu khiến chàng bất giác bật cười.
Dòng sông êm đềm chảy qua thôn làng, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Nàng ngồi trên cầu gỗ, thả chân xuống nước mát lạnh, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi này. Chiến tranh sắp đến, nhưng khoảnh khắc này, nàng muốn quên hết tất cả.
Kiếm quang lóe lên, chàng chặn đòn chí mạng dành cho nàng. Máu nhuộm đỏ tay áo trắng, nhưng chàng vẫn mỉm cười: "Nàng đừng sợ, có ta ở đây." Khoảnh khắc ấy, nàng hiểu rằng chàng sẵn sàng đổi mạng để bảo vệ nàng.
Chợ phiên náo nhiệt, người mua kẻ bán tấp nập. Nàng kéo tay chàng len lỏi qua đám đông, mắt sáng rỡ nhìn những chiếc kẹp tóc bày bán. "Đại nhân mua cho thiếp một chiếc đi!" Giọng nàng nũng nịu khiến chàng bất giác bật cười.
"Nương tử, thần đến muộn." Chàng đứng giữa mưa, áo bào đã ướt sũng, nhưng nụ cười trên môi vẫn ấm áp như ánh mặt trời. Nàng chạy ra, nước mắt hòa lẫn cùng mưa, không phân biệt được đâu là lệ, đâu là giọt mưa.
"Từ hôm nay, ta với ngươi không còn liên quan." Câu nói lạnh lùng của chàng như nhát dao cắt vào tim nàng. Nàng đứng sững, nhìn bóng lưng chàng dần xa, rồi ngã khuỵu xuống đất. Nước mắt lăn dài, nhưng nàng cắn môi, không khóc thành tiếng.