Chương 71 / 92

Chương 71: Phản bội

Hoa Rơi Cửa Phật

Ánh nắng chiều tà rọi xuống sân nhà, tạo nên những vệt sáng vàng ấm áp. Nàng ngồi bên hiên, tay cầm cuốn sách cũ, nhưng đôi mắt lại nhìn xa xăm về phía chân trời. Bao năm qua, nàng vẫn chờ đợi — chờ đợi một người mà có lẽ sẽ không bao giờ quay lại. Mùa xuân đến, hoa đào nở rộ khắp sân vườn. Nàng đứng dưới gốc cây đào trăm năm, cánh hoa rơi lả tả trên vai như tuyết hồng. Người xưa nói, dưới gốc đào có thể gặp lại cố nhân. Nàng khẽ thì thầm tên chàng vào gió. Kiếm quang lóe lên, chàng chặn đòn chí mạng dành cho nàng. Máu nhuộm đỏ tay áo trắng, nhưng chàng vẫn mỉm cười: "Nàng đừng sợ, có ta ở đây." Khoảnh khắc ấy, nàng hiểu rằng chàng sẵn sàng đổi mạng để bảo vệ nàng. Ánh nắng chiều tà rọi xuống sân nhà, tạo nên những vệt sáng vàng ấm áp. Nàng ngồi bên hiên, tay cầm cuốn sách cũ, nhưng đôi mắt lại nhìn xa xăm về phía chân trời. Bao năm qua, nàng vẫn chờ đợi — chờ đợi một người mà có lẽ sẽ không bao giờ quay lại. Mùa xuân đến, hoa đào nở rộ khắp sân vườn. Nàng đứng dưới gốc cây đào trăm năm, cánh hoa rơi lả tả trên vai như tuyết hồng. Người xưa nói, dưới gốc đào có thể gặp lại cố nhân. Nàng khẽ thì thầm tên chàng vào gió. Chợ phiên náo nhiệt, người mua kẻ bán tấp nập. Nàng kéo tay chàng len lỏi qua đám đông, mắt sáng rỡ nhìn những chiếc kẹp tóc bày bán. "Đại nhân mua cho thiếp một chiếc đi!" Giọng nàng nũng nịu khiến chàng bất giác bật cười. Chợ phiên náo nhiệt, người mua kẻ bán tấp nập. Nàng kéo tay chàng len lỏi qua đám đông, mắt sáng rỡ nhìn những chiếc kẹp tóc bày bán. "Đại nhân mua cho thiếp một chiếc đi!" Giọng nàng nũng nịu khiến chàng bất giác bật cười.

— Hết Chương 71 —