Đêm khuya, ánh trăng tràn qua cửa sổ, rọi sáng căn phòng nhỏ. Nàng trằn trọc không ngủ được, trong đầu luôn hiện lên hình bóng chàng. Chàng — người mà nàng không nên yêu, nhưng trái tim lại không nghe lý trí.
"Nương tử, thần đến muộn." Chàng đứng giữa mưa, áo bào đã ướt sũng, nhưng nụ cười trên môi vẫn ấm áp như ánh mặt trời. Nàng chạy ra, nước mắt hòa lẫn cùng mưa, không phân biệt được đâu là lệ, đâu là giọt mưa.
Dòng sông êm đềm chảy qua thôn làng, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Nàng ngồi trên cầu gỗ, thả chân xuống nước mát lạnh, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi này. Chiến tranh sắp đến, nhưng khoảnh khắc này, nàng muốn quên hết tất cả.
Cung điện huy hoàng tráng lệ, nhưng nàng biết rằng sau lớp vàng son ấy là biết bao mưu mô, tranh đoạt. Mỗi bước chân trong hoàng cung đều phải cẩn thận, vì một sai sót nhỏ cũng có thể lấy đi tính mạng. Nàng siết chặt tay, tự nhủ phải mạnh mẽ.