Cung điện huy hoàng tráng lệ, nhưng nàng biết rằng sau lớp vàng son ấy là biết bao mưu mô, tranh đoạt. Mỗi bước chân trong hoàng cung đều phải cẩn thận, vì một sai sót nhỏ cũng có thể lấy đi tính mạng. Nàng siết chặt tay, tự nhủ phải mạnh mẽ.
Mùa xuân đến, hoa đào nở rộ khắp sân vườn. Nàng đứng dưới gốc cây đào trăm năm, cánh hoa rơi lả tả trên vai như tuyết hồng. Người xưa nói, dưới gốc đào có thể gặp lại cố nhân. Nàng khẽ thì thầm tên chàng vào gió.
Ánh nắng chiều tà rọi xuống sân nhà, tạo nên những vệt sáng vàng ấm áp. Nàng ngồi bên hiên, tay cầm cuốn sách cũ, nhưng đôi mắt lại nhìn xa xăm về phía chân trời. Bao năm qua, nàng vẫn chờ đợi — chờ đợi một người mà có lẽ sẽ không bao giờ quay lại.
Dòng sông êm đềm chảy qua thôn làng, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Nàng ngồi trên cầu gỗ, thả chân xuống nước mát lạnh, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi này. Chiến tranh sắp đến, nhưng khoảnh khắc này, nàng muốn quên hết tất cả.
"Từ hôm nay, ta với ngươi không còn liên quan." Câu nói lạnh lùng của chàng như nhát dao cắt vào tim nàng. Nàng đứng sững, nhìn bóng lưng chàng dần xa, rồi ngã khuỵu xuống đất. Nước mắt lăn dài, nhưng nàng cắn môi, không khóc thành tiếng.