Chương 2: Gặp gỡ định mệnh

Thiên Hạ Đệ Nhất Sủng

Kiếm quang lóe lên, chàng chặn đòn chí mạng dành cho nàng. Máu nhuộm đỏ tay áo trắng, nhưng chàng vẫn mỉm cười: "Nàng đừng sợ, có ta ở đây." Khoảnh khắc ấy, nàng hiểu rằng chàng sẵn sàng đổi mạng để bảo vệ nàng. Mùa xuân đến, hoa đào nở rộ khắp sân vườn. Nàng đứng dưới gốc cây đào trăm năm, cánh hoa rơi lả tả trên vai như tuyết hồng. Người xưa nói, dưới gốc đào có thể gặp lại cố nhân. Nàng khẽ thì thầm tên chàng vào gió. Cung điện huy hoàng tráng lệ, nhưng nàng biết rằng sau lớp vàng son ấy là biết bao mưu mô, tranh đoạt. Mỗi bước chân trong hoàng cung đều phải cẩn thận, vì một sai sót nhỏ cũng có thể lấy đi tính mạng. Nàng siết chặt tay, tự nhủ phải mạnh mẽ. Ánh nắng chiều tà rọi xuống sân nhà, tạo nên những vệt sáng vàng ấm áp. Nàng ngồi bên hiên, tay cầm cuốn sách cũ, nhưng đôi mắt lại nhìn xa xăm về phía chân trời. Bao năm qua, nàng vẫn chờ đợi — chờ đợi một người mà có lẽ sẽ không bao giờ quay lại. "Từ hôm nay, ta với ngươi không còn liên quan." Câu nói lạnh lùng của chàng như nhát dao cắt vào tim nàng. Nàng đứng sững, nhìn bóng lưng chàng dần xa, rồi ngã khuỵu xuống đất. Nước mắt lăn dài, nhưng nàng cắn môi, không khóc thành tiếng. "Nương tử, thần đến muộn." Chàng đứng giữa mưa, áo bào đã ướt sũng, nhưng nụ cười trên môi vẫn ấm áp như ánh mặt trời. Nàng chạy ra, nước mắt hòa lẫn cùng mưa, không phân biệt được đâu là lệ, đâu là giọt mưa.

— Hết Chương 2 —